Nếu có được thêm một ngày với Ba?

Nếu thời-gian và không-gian không là khoảng-cách, thì con muốn được trở lại lúc 16-17 tuổi, chiều chiều cắp tay Ba đi bộ dưới tàn cây bông sứ của nhà mình. Ngước mắt lên nhìn thấy những chiếc hoa sứ trắng lốm đốm bầu trời như những vì sao. Để nghe Ba kể những chuyện đời và ước-vọng của Ba.

Những ngày nghèo khó lớn lên ở Quảng Trị, đào đất tìm khoai, ăn thay cơm. Mong ước một ngày nước VietNam không còn bị chia đôi. Mong ước con được đi du-học để học cái hay của nước ngoài và đem về giúp xứ-sở. Mong đuợc một ngày dẫn con đi Paris Quartier Latin nơi Ba đi học sau khi Má sinh ra con. Kể tên những cuốn tiểu-thuyết quốc-tế mà con phải đọc. Nhắc-nhở lòng nhân-từ với những người làm trong nhà.

16 tuổi, nghe Ba kể chuyện, như đọc một cuốn truyện hay. Chỉ khác, là cuốn truyện này vẽ trước những con đường Ba muốn con đi. Những mơ-ước của Ba, con cố ghi nhớ, và dùng nó để tạo thành những mơ-ước của con.

Con nghĩ con đường con đi ngày hôm nay, khác với con đường Ba vẽ cho con ngày xưa. Con đã làm đuọc những chuyện nhỏ. Nhưng con không có được cái lòng vĩ-đại của Ba. Con vẫn bị lẫn-quẫn trong vòng sinh-sống cá-nhân hiện-tại.

Có lẽ con sẽ không hỏi Ba gì đâu. Vì chuyện đời của con, Ba vẫn theo dõi và phù-hộ. Mà chuyện tương-lai của con là chuyện định-mệnh. Ở hiền, gặp lành. Dù chuyện không lành, thì đó cũng chỉ là một thử-thách mà con phải vượt qua. Nên con không sợ. Vả lại, con còn có Ba đi bên cạnh mà!



6 responses to “Nếu có được thêm một ngày với Ba?”

  1. If I have one more day to spend with dad.. early morning, I would take him to tee off in golf and showed the retirement life he deserved. I give up my afternoon time for mom to be with dad. :)

  2. YES, He was a gentleman, soft spoken nhung sao lai co’ nguoi con gai sao ma li` la’m. Chi nghe ke la chi Hoa bi ba da’nh khe? vo chan ma cung khong so!!
    I never forgot the day we went to visit him in the hospital and he asked anh Son “Cha’u con` di lam` over time nhieu khong?” Bac was rat la tinh tao’ but 5 days after that he was “gone” from us.
    It seems like just yesterday!! the day of his funeral, there was “mua roi rat buon” :-o(

  3. If I could have another day with him, I’d take him to go watch another boxing match. It was just like yesterday when we went to San Diego Sports Arena to watch Larry Holmes knock out Gerry Cooney, the great white hope! We sat at an angle, so I must have screamed into his ears. He just had a big smile on his face!

    He was a gentleman…

  4. Chị biết 2 đứa Eric và Tina thương chị nhiều. Eric thương chị bằng cách hít hơi mẹ, hoặc vỗ đầu mẹ. Tina ham chơi, nhưng nếu anh Hưng đi vắng thì nó bỏ bạn bè, ngồi nhà với chị. Cả 2 đang tuổi lớn lên, muốn chứng tỏ rằng mình cool, nên ít noí những lời ngọt ngào với mẹ. Chị biết con thương mình, nhưng vẫn xúc cảm nhất lúc nó bỏ nhỏ “love you mom”. Có lẽ giáo-dục và xã-hội VN khuyến-khích sự kín đáo, cho nên mình lớn lên không biết cách bày tỏ tính-cảm.
    Resolution của chị hôm nay là sẽ gọi phone cho bà cụ, và noí – con thương và nhớ Má wa’-

  5. Con gái, thường gần gũi mẹ nhưng lại ảnh hưởng tới việc tìm chồng, tìm bạn đời là ở người cha. EM cũng rất thương yêu và kính trọng ba của em. ông đáng là tấm gương cho con rể, con trai học tập về sự thương yêu vợ con, hết lòng vì vợ con…EM vẫn nhớ khi còn nhỏ, ba luôn luôn là người bỏ màn cho em ngủ, luôn luôn là người chong đèn bắt muỗi cho mấy mẹ con…Và khi mẹ hay bọn em ốm, thì ba sẵn lòng thức trắng đêm…Em cũng là người “kín đáo” khi thể hiện tình cảm, vì thế cũng chả bao giờ nói rằng con yêu ba mẹ, con nhớ ba mẹ…Nhưng bất kể khi nào có thể làm được gì cho ba mẹ, em đều cố gắng hết sức mình. Đó là cách duy nhất em nói với ba mẹ rằng CON YÊU BA MẸ NHẤT CUỘC ĐỜI NÀY

  6. Cảm ơn Hoa đã nói hộ tấm lòng (em) với Bố của mình. Trong nhà, em cũng luôn coi Bố là một người bạn, một chỗ dựa về mặt tinh thần. Với em, Bố luôn là MỘT NGƯỜI VĨ ĐẠI.
    Kể cả bây giờ, thế hệ của chúng mình làm được nhiều điều mà cha ông mình chưa/không làm được vẫn thấy rằng mình không thể có được tấm lòng bao dung như thế, yêu con như thế và hy sinh như thế!
    Chợt cảm thấy rõ ràng rằng mình chưa làm được gì để đền đáp công ơn của bố mẹ…
    Và..em sẽ gọi điện cho Bố ngay bây giờ! Để nói rằng “con rất nhớ Bố” – một điều mà chưa bao giờ em nói! (Nhưng bố bị cao huyết áp- nhỡ nghe câu nói tình cảm quá mà xúc động thì sao nhỉ?)

Your comment: