Nếu thời-gian và không-gian không là khoảng-cách, thì con muốn được trở lại lúc 16-17 tuổi, chiều chiều cắp tay Ba đi bộ dưới tàn cây bông sứ của nhà mình. Ngước mắt lên nhìn thấy những chiếc hoa sứ trắng lốm đốm bầu trời như những vì sao. Để nghe Ba kể những chuyện đời và ước-vọng của Ba.
Những ngày nghèo khó lớn lên ở Quảng Trị, đào đất tìm khoai, ăn thay cơm. Mong ước một ngày nước VietNam không còn bị chia đôi. Mong ước con được đi du-học để học cái hay của nước ngoài và đem về giúp xứ-sở. Mong đuợc một ngày dẫn con đi Paris Quartier Latin nơi Ba đi học sau khi Má sinh ra con. Kể tên những cuốn tiểu-thuyết quốc-tế mà con phải đọc. Nhắc-nhở lòng nhân-từ với những người làm trong nhà.
16 tuổi, nghe Ba kể chuyện, như đọc một cuốn truyện hay. Chỉ khác, là cuốn truyện này vẽ trước những con đường Ba muốn con đi. Những mơ-ước của Ba, con cố ghi nhớ, và dùng nó để tạo thành những mơ-ước của con.
Con nghĩ con đường con đi ngày hôm nay, khác với con đường Ba vẽ cho con ngày xưa. Con đã làm đuọc những chuyện nhỏ. Nhưng con không có được cái lòng vĩ-đại của Ba. Con vẫn bị lẫn-quẫn trong vòng sinh-sống cá-nhân hiện-tại.
Có lẽ con sẽ không hỏi Ba gì đâu. Vì chuyện đời của con, Ba vẫn theo dõi và phù-hộ. Mà chuyện tương-lai của con là chuyện định-mệnh. Ở hiền, gặp lành. Dù chuyện không lành, thì đó cũng chỉ là một thử-thách mà con phải vượt qua. Nên con không sợ. Vả lại, con còn có Ba đi bên cạnh mà!


Your comment: