… nhưng không phải sáng của một chủ-nhật buồn! Tuy là trời đã vào thu, nhưng hôm nay có nắng ấm. Và lẽ dĩ-nhiên, buổi sáng chưa phải là buổi sáng khi chưa có được ly café.
Hưng và Tina đã đi soccer từ sớm. Thế là mình cũng lăng-xăng chạy đi thay aó quần, lái xe chạy xuống Starbucks dưới Dixon Landing. Làm những chuyện phải làm của ngày chủ-nhật: gọi phone cho Mom, gọi phone cho một trong 4 đứa em gái, mua tờ báo chủ-nhật không phải để theo dõi chuyện thời-sự, mà để coi Comics và ở đâu có sale. Hehe. Mình bình-thường lắm, không uyên-bác, không thông-thái, và cũng chả thâm-thuý đâu.
Gọi phone cho Đào thì bị nó mắng cho. Có nhà mà không biết hưởng. Phải ra sân, nhâm nhi café, nhìn cây lá, nghe chim hót. Mình thấy nó có lý, lại le-te mua ly café về nhà, kéo ghế ra sân ngồi. Nhưng lại thấy ngồi không phí thời giờ quá. Nên đem laptop ra sân viết blog.
Ra đến sân, thấy lá vàng thì ngứa mắt quá. Thế là đi kiếm chổi quét lá. Quét lá xong, vừa ngồi xuống, thấy bàn dơ quá, lại chạy lấy khăn lau bàn. Lau bàn xong, ngước mắt lên cửa sổ thấy sợi tơ nhện dăng qua cây tùng. Thôi mệt, xí cô hồn cho con nhện sống. Vả lại, nhìn sợi tơ nhện bay nhẹ trong gió, cũng thanh thoảng lắm.
Có những ngày, nhìn trời đẹp mà thấy sốt ruột quá. Vì trời đẹp, nắng ấm chan-hòa, không lo nhìn thì sẽ mất. Thấy rỏ-ràng một ngày đang qua khi vết nắng chuyển dần trên sàn gỗ. Mà nhìn trời mãi thì lại sợ mất thì-giờ. Nên vừa viết, vừa nhìn nắng láo-liên như một bà gìa điên.


Your comment: