Thay Những Lời Tạ Tội

– Hưng viết về Ông-

Ông Nội mắt yếu. Ông mất một mắt đã từ lâu lắm, hình như từ khi thời Việt-Minh, vì phải mang ba-lô nặng nên bị hư mắt. Còn một mắt thì cứ yếu từ từ vì phải làm việc nhiều hơn. Tới sau khi mổ mắt với BS Đán thì ông không đọc hay chăm chú đánh cờ tướng nữa.

Nhưng ông thích theo dõi thời cuộc, nên cứ muốn mình ngồi đọc báo cho ông nghe. Mình thì mãi chơi, nên mỗi lần phải đọc, thì đọc thật nhanh để ông chán không muốn nghe nữa thì sẽ thả … cho mình đưọc tự do. Mình đánh cờ tướng thì cũng tạm thôi. Nhưng ông không muốn mình thua kém ai nên cứ bắt bày cờ ra đánh với ông. Ông không nhìn mà cứ hỏi mình đi nước cờ nào. Mình thua đã chán nản, lại ham chơi nên chỉ mong hết ván cờ. Nhưng không, ông lâu lâu lại giả vờ thua để cho mình không nản chí!

Ông là người perceptive lắm. Về việc đời, ông luôn nói “khi Cộng-Sản vào tới thì đời chúng mày khổ lắm!” Mình nghĩ cụ già lẩm cẩm bỏ xừ đi ấy. Quân đội Cộng-Hòa mình hùng mạnh – Võ Bị QG Đà-Lạt, mũ xanh, mũ đỏ – thì làm quái gì mà thua CS được. Ấy thế mà ông mất năm 72 (73?) thì chỉ vài năm sau là trận chiến đã ngã ngũ!

Về đứa cháu của ông, ông cứ nhắc nhở “cháu đừng quá tự tôn tự đại!”. Mình thì ngớ ngẩn, chỉ nghĩ là tự-tin thôi, chứ có tự-tôn đâu? Vả lại các cô chú hay nói “cái thằng này được cái mồm miệng đỡ tay chân” nên mình càng thấy vững tâm. Nhưng dòng đời chảy và có nhiều biến chuyển trong đời làm mình cảm nhận lời ông nói rất đúng.

Nhũng buổi trưa ông đi làm về thấy mấy cháu đang vật lộn đánh nhau, ông cởi thắt lưng ra và dọa sẽ quật mấy đứa. Nhưng dọa thôi, chứ đời nào ông quật thật? Mình có hư lắm, thì ông trợn mắt, cắn chặt lưỡi, rồi đưa tay cao lên trước khi tát. “Dơ cao, đánh khẽ!”. Cái tát của ông thường rất nhẹ. Mình không nhớ có bao giờ khóc vì bị đòn của ông không. Nhưng nếu có thì có lẽ vì tủi thân hơn là bị đòn đau!

Cụ già, nhiều lúc rất nghiêm nghị, nhưng cũng lại rất … mê tín. Ngày mấy cháu đi thi cử, mình để ý thấy cụ cứ ra cửa đứng. Sau nay mình mới hiểu là cụ đứng để biết chắc không có người đàn bà (hay con gái) sắp đi ngang qua nhà rồi mới vẫy gọi cháu ra khỏi cửa để khỏi gặp … xui! Thế nên cụ thở dài sườn sượt khi anh Hà về hỏng bài thi vì bị tên Tàu ngồi bên cạnh tung “thái âm khí công chưởng” vào mặt. Cũng như khi anh Nam tả một người “khiếm nhã” là rất lịch-sự, hoạt bát! Thế thì không hẳn phải gặp đàn bà mới xui đâu nhé ;-)?

Nói đến anh Hà, anh Nam, thì mình lại nhớ đến chuyện hai ông này phải học Francais với ông mỗi tối ở trên gác xép. Mình còn nhỏ nên được lêu lỏng không phải học. Một tối nọ, mình đứng dưới nhà thấy hai ông này ngồi buôn dưa lê không học hành gì cả. Bèn xỏ chân vào đôi dép của ông, vừa bước lẹp xẹp lên thang lầu, vừa sửa giọng hô to lên, “nào cho một bài dictee nào!” Thế là hai ông anh ném vội mọi thứ để ngồi xuống sửa soạn học … với ông, hehe.

Lúc ông bệnh nặng, ông rất can đảm và chấp nhận số trời. Ông gọi từng người vào căn dặn. Với mình, ông chỉ khuyên cháu cố luôn học giỏi. Vâng, cháu đã cố nghe lời ông rồi đấy…



7 responses to “Thay Những Lời Tạ Tội”

  1. Cho mai chang con entry moi nen danh comment ta.m cho ban than do buon moi lan “mo`” vao cai blog nay!
    Cho Eric va Tina di hoc tieng Viet o day thi hoi kho vi lich hoc cua chung no cung kin ca roi. Eric co the lay mot vai lop Tieng Viet o truong.
    Khi hai dua cung hoc dai hoc, co the lay intership tai Vietnam. Em cung hay lam facilitator cho chuong trinh internship ve Vietnam o truong em. Sinh vien co the hoc tieng Viet, tham gia cac khoa hoc ve van hoa, xa hoi, chinh sach doi ngoai…. tuy theo chuyen nganh ma tui no lua chon, va tuy cach to chuc sap xep cua moi truong. Di nhu vay cung hay.
    Khi da co co hoi ve Vietnam roi, chi Giang luc do tha ho “tiep thi” may em sinh vien xinh xinh, an noi ngot ngao. Chi so sau khi o Vietnam ve, Eric va Tina noi toan giong Bac – che Hung va Hoa noi tieng Viet do ec!

  2. EM rất xúc động với bài viết này, đọc mà như thấy tuổi thơ của các anh chị đang diễn ra trước mắt. Và nghĩ tới Mr. Hưng “lanh chanh” trong theatre, he..he..Em cũng thấy vui vì ở bên đó, anh chị em vẫn thương yêu và gần gũi nhau. Xã hội càng văn minh, càng phát triển thì con người càng xa cách nhau hay sao í, em chả muốn thế. Thế hệ em, dẫu sao cũng trải qua thời kỳ khó khăn của đất nước, nên suynghĩ cũng khác giới trẻ bây giờ. Nhưng em vẫn muốn dạy dỗ, giáo dục con em sự gắn kết của tình cảm gia đình.
    Nhắc lại lần nữa, anh chị nhớ cho Tina và Eric học tiếng Việt đi nhá. Cho về VN chị Giang dạy cho, không thì nhờ mấy em bé học trò xinh xinh của chị Giang dạy là Eric tiến bộ ngay đấy.

  3. Tự đánh vào mặt mình đi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Trời, không biết thế này có “hỗn xược,” có “bất kính” với người zà không nhỉ? (Vi em còn định viết “Tự đánh vỡ mặt mình đi” cơ!)
    Mà em có thọc gậy bánh xe gì đâu, có sẵn một cái gậy trong bánh xe rồi đấy chứ!

  4. Em –
    Dung co “thoc gay banh xe” nhe?
    Ai che chi D viet do cu noi ra, to*’ se danh vo mat ten ay :) !

  5. Chà, nghe chị kể chuyện về cái thăng bé con DH thấy mà khoái!
    Đúng là những ký ức của chị về Ông nội thật xúc động! Chị viết hay, cảm động thế mà có người chê chị viết dở đấy. Em thấy người đó còn viết không bằng 1/2 của chị!
    Mọi người nên viết lại những ký ức của mình như thế này. Một phần cho hậu thế mai sau, một phần cho chính bản thân mình đỡ khắc khoải!

  6. Oops, about chu Truong, he also chung muc, teaching in Sa Dec so I don’t remember much connection between ong Noi and chu Truong, only worrying when chu Truong di vo truong Vo Bi Thu Duc

  7. Hey, I never remember ong Noi “raise the belt” để dọa nạt, may be just for the boys :-o)
    Ong khong đánh or la hét but his actions made me remember some stories the rest of my life. His calm talking and reasoning carry with me forever. He asked questions (hear it from the horse mouth as American saying) directly to us and always give us a “benefit of doubt” before convicting us of anything bad :-o)
    For me as a girl in the family, he never once said “girl don’t need to hoc cao, nen o nha lam` bep etc..”
    Instead he said “đầu chạy thì đuôi lọt” means that I have to study hard to pass the exams, and once I did it then all my sibblings will follow the track of the train!
    Yes, every time luc’ đi thi thi` ong cứ đi ra,đi vô trước nhà rồi nói “đi đi” nếu ông thấy anh ba’n cà rem đi lên từ ngỏ hẽm (as long as not bà ba’n xôi, phần pha’i nữ!!) One time I was late getting out of the house then bà bá xôi gánh xôi lên trước, ông lo lám :-o), neu về làm bài không good thi` ông noi’ “Ông biết ngay, sang nay ra ngỏ đã gặp bà bán xôi mà” (nghĩ bụng học thì không học mà đổ tội cho bà bán xôi)
    Trước khi lên đường đi du học bên Mỹ, ông gọi lên lầu, ngồi nhắn nhủ đôi lời rất dãn dị but made me think of being good alone in a “đất lạ quê người, ngàn dặm xa xôi” không ai kiểm soát!!!

    About sibblings
    Hà thì suốt ngày ngồi bắt muổi lúc học khuya, sáng bài không thuộc, là ông lại bắt trả bài bằng tiếng Pháp vì anh Hà học trường Taberd.
    Nam thì quá chăm chỉ (đậu Ưu or Bình) nên không bao giờ bị la.
    Còn Hưng thì qua’ young when I left home, but I never forgot the incident that ông Nội took us to a movie ở Trần Quang Khải, Hưng was 5 years old, loved “cow boy movies” and suốt ngày “cà chiú, cà chiú, bằng bằng” (tiếng súng bắn, sound of a gun fight). When we went into the dark theater, Hung did not care, hurry to find himself a seat then sat down to watch the movie while we were still looking for empty seats!! When ông Nội realized that he lost a grandson, he was so scared but did not tell us. He went around the theater to call out Hưng’s name and Hưng realized that he was NOT with ong noi, Hung was “hết hồn” looking at the man sat next to him was not ông Nội!!

    About các cô chú and Mom:
    Ông Nội luôn luôn protect Mom from “mother in law” (bà Nội) after Dad died. “chị Độ làm dâu quá ngoan, bà không nên khó với chị ấy gì cả”. That made Mom felt good and appreciated bà Nội because ông Nội put a “stop” before things might get out of hand.
    Bố Độ and chu’ Phúc were away a lot and I only remember the times they came home to visit that made ong noi happy.
    Chú Tước thi` học giỏi, nhưng hay đi chơi voi bạn bè “thằng đi như chó…” but chú Tước never heard those words because once he got home, ông Nội already calm and happy to see him home safe and sound from “giới nghiêm”
    Hai cô Hồng va Hân thì ông Nội chỉ thở dài lo cho mấy cô “mê đánh bài” and wished for them to stop, may be that is why I do not gamble thinking of his wishes.
    I don’t know why but I love ông Nội with all my heart, may be he was the figure of a dad that I yearn for at teanage. Dad was out a lot and ông Nội is always home.
    Ông Nội lived a life of dignity, faithful, loyalty, principle, chừng mực, and very knowlegeable of his surrounding!! Most the qualities that needs in a man and I got a husband of 98% :-o)
    Every day, after a long day at work, he washed up before dinner, sat down and have ONE beer with dinner, never saw him “drunk”.
    He never had to put up a “front face” but being himself. I might got some of his good
    characters :-o), being myself but being a “phái nữ” I might get myself in trouble sometime!!
    The day I got the news that he died, I was SAD but know that he had to go as we all will have to go go someday, BUT he left me with a GREAT image of my “ong Noi” :-o( that I will never forget and hope to see him again in the “long” future
    I will always love my ong noi. A best man in my life and the man that helped to form my adult life!
    beside my private teacher (cô Dzung) that saved my education!!
    Back to work!!

Your comment: