Big 5-0

What does turning 5-0 mean to you?

A birthday party decorated in black? That’s so senseless; americans sometimes have a cruel sense of humor. Go to the party store, and you see black hats, black napkins, black paper plates and plastic utensils for the 5-0 celebration. And they don’t just have it in black; they also offer ribbons that say “Over the Hill”.

In the early 1900s, life expectancy of the average american is 47 years old. Now, it’s expected to be past 80. Some even call 50 the new 30. 50 is the tail end of the baby-boomer generation, which comprises a large segment of population with someone hitting 50 at every 8 seconds.

I’m taking the whole week off, to merely stay home and do nothing. Nothing turns out to be something. Actually, it’s a very busy nothing. Today, I helped Hung paint the room, went to the library, got egg rolls and coffee, made chicken soup, made chè đậu đỏ, did the translation of Molière’s Ecole des Femmes for Tina, filled out application for Ohlone College, emailed Eric. All the while being very aware of my turning 50 this coming Wednesday.

I realize turning 50 affects me emotionally, physically, financially. It’s a time to pause and think and be grateful of what I have accomplished. I read somewhere that we take in the external effects to build our first half of life. We allowed friends, relatives, society to mold us into what we are. In the second half, we redefine our life from our own consciousness, and express it outward. Emotionally, we’re more mature, we’ve acquired more living experience and therefore wiser. So yes, older does have its advantage of being wiser.

Physically, I can’t seem to lose the extra pounds. A month ago, I made a goal to weigh 120 lbs by the time i turned 50. And here I am, still 3 lbs over. Maybe I’ll postpone that goal till Christmas? Maybe those extra 3 lbs hold the wisdom I’ve gained? Yes, that must be it. Nothing going downhill yet, not even the boobs :) I see miracles everytime I use my reading glasses. I now have about 10 pairs lying around the house, in the car, and always one in my purse. I can’t do anything about the eyes. But I do plan to workout to stay in shape. My son Eric said so!

Financially, I’m still collecting paychecks and plan to continue doing so until they kick me out the door. I see paychecks as the means for other things. Can’t travel or drink Starbucks twice a day on retirement income! I’m also making plans for a second career. Too soon to say though …. But the point is, it’s never too late to start anything.

I notice that I’ve started to change my priorities. I think of myself and my needs first. Not in the selfish way of I-Me-Mine. Now, I make decisions because they make sense to me; not because of pressure from outside. I don’t go shopping and buy things on impulse anymore. I find myself more readily to throw or give away things around the house. Work is important; but not more than my family.

2007 is really a big year for me. Tina will be going to college this summer. Sue has warned me about the empty-nest syndrome – kids leaving home. I can’t say how I would feel then without Tina. When Eric left, yes, I missed him. But knowing that he’s where he has always dreamed to be, that makes my heart peaceful and happy. And if I feel good about it, then it must be a good thing.

Looking back … Challenges faced, opportunities missed, what would have happened if I had taken another path … I’ve come a long way… I’ve embraced all twists and turns of life’s journey. And I can’t wait to see what’s in store for me in the next few decades. What else can I accomplish?

But writing the above doesn’t mean I’m not at all worried. I assure you that turning 50 is a BIG step. I’ve been thinking about it since December last year. My best friend turned 50 on December 17. I wasn’t with her. I even avoided talking to her, because I avoided the fact that she, meaning I soon, can turn 50. We went to high school together. And we keep thinking that we’re high-school kids when we see each other. So yes, I admit. I’m scared. I thought of nothing when I turned 40. Or 49. Just a year later, I’m all chicken-shit. I don’t have anyone to talk to about this. My sibblings are all younger. I can’t bring it up to my Mom. She’s way older. And my kids think I’m being silly. And you’re probably thinking I’m nuts too!

So, here I am, pulling an all-nighter to savour my last hours of the first half century of my life.

And, who is not aging? If you haven’t come to this trespass, you will. I hope you will be happy knowing you have lived 50 wonderful years, that’s 18,100 beautiful days! and you’re still alive and kicking. So, live your life. NOW!

PS: Tina told me to think on the positive side. When she was born, I was 32 times older. Now, I’m just 3 times older. Positive my ass …. :D



3 responses to “Big 5-0”

  1. Ôi, chị đã 50 rồi á? Em chả tin, nhất định là không tin. Bi Béo nó viết ra 9 điều trên thật là chí lý rồi. Em mới có 32 thôi, mà có vẻ lụ khụ lắm rồi đây. Chả biết tới 50 có được trẻ trung, yêu đời như chị không nữa. Chị, nói thật, chị còn trẻ lắm, rất trẻ so với tuổi 50, mặc dù 50 là một mốc đáng nhớ của phụ nữ. Vì ở VN thì 50 tuổi đã “về hưu” rồi đấy, lúc ấy còn cảm thấy mình trở nên vô dụng rồi cơ, trở thành vú em của một lũ cháu nội ngoại rồi cơ…

  2. Một trong những cách “lên giây cót “ cho tinh thần của mình những lúc ‘xao xuyến’ như thế này là suy nghĩ về những điều mình có được, hơn hẳn những người khác. Ở Việt nam, thuật ngữ được dùng là: hãy tự “AQ” mình một chút. Thử một chút xem nhé:
    Phụ nữ Việt Nam ở tuổi 50:
    1. Làm gì được trẻ trung như chị – tóc muối tiêu, da đồi mồi, mặc khắc khổ gió sương phong ba, dáng đi thõng thẹo vì ghánh nặng của tuổi già và những phong sương của cuộc đời. Chị có dáng đi lạch bạch như vịt bầu, nhưng là lạch bạch đáng yêu!
    2. Họ sẽ ko cân nặng 120 lbs mà là 220. Thế nên chẳng cần phải giảm cân làm gì. Em ở cái tuổi 30 mà còn 120lbs – thế nên chẳng có gì ngạc nhiên là sang đến tuổi 50s em sẽ là 220 lbs hoặc 320lbs.
    3. Họ làm gì có chuyện nhàn tản vào mỗi sáng sớm và tối khuya nhẩn nha ly cà phê ngọt lịm thơm lừng cho dù giá cà phê ở Việt nam chỉ có 5 k/cốc. Thời gian quả là xa xỉ với họ! Phụ nữ ở Việt nam cũng ko thích uống và phê, và có thích cũng cố ko uống vì nhan nhản các báo đều nói: Kẻ thù số một của sắc đẹp là…..,trong đó có cà phê. Bố bảo họ cũng ko dám uống. Mà họ cũng chẳng có thói quen đó! Hoặc thằng chồng chết tiệt lại trợn mắt: “Sao đi cà phê, hẹn hò với thằng nào ở đó hả!” Cà phê ở Việt nam chủ yếu để các ông đàn ông nhâm nhi lúc trốn vợ con đi thư giãn. Đàn bà ra đó chỉ uống sinh tố hoặc các thứ giải khát khác
    4. Họ đâu có ngủ dễ dàng như chị. Chị vừa làm xong một cốc Starbuck to tướng, đặt mình xuống giường là ngủ ngay. Ngày xưa cụ Hồ có nói một câu: “Trẻ em như búp trên cành, biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan.” hoặc một câu nói dân gian: “ăn được ngủ được là tiên.” Chiểu theo hai câu này, em thấy chị hoặc đang là tiên, hoặc đang là búp trên cành. Mà hiểu theo cách nào thì đều thấy sung sướng hết!
    5. 50- Phụ nữ ở Việt nam sẽ bận rộn tít mù với tề gia nội trợ. Sáng dậy có đi thể dục sớm (ơn trời, vì họ lo lắng cho cái tuổi già đang ồ ạt, xồng xộc kéo đến nên họ rất chăm thể dục), thì họ cũng phải khệ nệ túi xách bên trái, túi xách bên phải. Dạ thưa, họ đi chợ buổi sáng đấy ạ. Đi chợ buổi sáng vừa nhiều đồ, đồ lại vừa tươi, giá lại vừa rẻ, lại tiết kiêm thời gian. Ngoài ra họ cũng xoay vần với nào là cháu nội, nào là cháu ngoại. Lấy chồng sớm, đẻ sớm nên 50 đã một đống con cháu.
    6. Họ cũng chẳng có một ngày chào đón sinh nhật nhẹ nhàng và ý nghĩa như chị. Chị có hẳn một tuần nghỉ việc để mà trăn trở, suy nghĩ về sự đời; có một buổi sáng vừa mở mắt đã thấy ông chồng già gí vào mặt mình một bó hoa tươi; trong ngày “nó” lại ko nhăn nhó lấy một lần. Con gái yêu thì tặng món quà mà nó thích nhất (với nó). Còn con trai tuy chưa thấy nói đến nhưng 365 ngày trong một năm luôn là sinh nhật của Mommy vì tim nó lúc nào chả hướng về mẹ. Còn phụ nữ Việt nam ấy à, nếu có mừng sinh nhật 50 thì cái lễ đó được gọi là bữa tiệc “Lên lão.” Nghe mà chết khiếp! 40 tuổi – có một bữa tiệc người ta gọi là “Lên Lềnh” 70 hình như gọi là “thượng thọ!” Chị mà ở Việt nam, sinh nhật 60 của chị em sẽ làm một bữa “thượng thọ” cho chị. Sợ hông?
    7. 50 tuổi – cũng ko phải nhiều người có một bà mẹ young at heart, trẻ trung trong tâm hồn như chị. Bà lại luôn là một tấm gương mẫu mực về yêu đời, chăm chỉ tập thể thao nữa chứ. Đâu xa, bố em chứ ai, mới 60 tuổi và một lần tai biến do high blood pressure mà lúc nào cũng cứ ám ảnh, đi ra ngoài một mình, tập thể dục nhỡ ‘ngã’ thì càng nguy.
    8. 50- ít người có được những người bạn thân thật là thân từ hồi nào hồi nào như chị. Quan trọng, ở xa típ mù tắp và vẫn được nói chuyện với nhau
    9. 50- ít ai có được một ông chồng “nhí nhảnh” như chị. Đàn ông là chồng của phụ nữ 50 ở Việt nam thường chỉn chu, nghiêm túc đến nao lòng rồi.

    Định viết rất nhiều nữa, nhưng em thích con số 9 bởi nhìn nó tròn trịa, đáng yêu và quan trọng là con số 10 nó hoàn hảo, đầy đủ quá. Cuộc sống đôi khi phải thiếu thốn một cái gì đó để đôi khi thấy mình còn có động lực mà phấn đấu. Em mong chị cũng sẽ thiếu thốn một cái gì – không phải là tình cảm. Những dòng viết này mong là một lời chia sẻ cho những trăn trở của chị khi bước vào tuổi 50 cho dù em ko hiểu được cảm giác đó lắm. Hy vọng đây là một món quá nhỏ mang lại một cái gì đó vui vui cho chị khi đọc những dòng này

  3. Em nghi chi nen ve Vietnam nhieu hon. Ve de thay rang nhung “ba`” 50 that su la “ba`.” Nhu chi, o cai tuoi 50, em van co the ho^`n nhien goi la CHI. ma ko he^` tha^’y ngu*o*.ng mo^`m. All what I want to say is you’re really young. You look young and you’re young at heart. At least that is true if you are compared with Hung, not least to say with other ladies in Vietnam. I do even look as old/young as you. So, as Tina says, just think on the positive side!

Your comment: